Chết có phải là hết? Có một "con mắt" trên Thiên đường?

27/07/2021 - Lượt xem: 809

Xin chào các bạn! Một số người nói rằng họ đã trải nghiệm thế giới hậu tử vong; trong không gian đó, những linh hồn đã làm điều xấu sẽ tự mình nhìn thấy những điều sai trái mà họ từng phạm phải tại nhân gian vì tranh đoạt, thù oán hay tư lợi cá nhân, v.v., và kết quả là họ sẽ phải chịu đựng những nỗi thống khổ rất lớn…

Vậy tử vong có phải là kết thúc của sinh mệnh không? Hay vẫn còn tồn tại những không gian khác mà chúng ta chưa biết?

Những thể nghiệm cận tử
Hôm nay tôi muốn nói với các bạn về thể nghiệm cận tử, một thành viên trong nhóm của chúng tôi và gia đình của anh ấy đã có trải nghiệm như vậy.

Em trai của anh ấy đã tham gia câu lạc bộ leo núi ở trường trung học, và vô tình té ngã, rơi xuống vách đá trong một buổi leo núi. Nhưng may mắn thay, một chiếc ba-lô chứa đầy nước khoáng trên lưng đã cứu cậu ấy. Nó có thể đã khởi tác dụng của một cái đệm khiến kỳ tích phát sinh, cậu ấy sống sót khi tiếp đất và chỉ bị xây xát nhẹ.

Ảnh: Shutterstock.

Cậu ấy kể rằng trong khoảnh khắc bị rơi xuống vách đá, cậu ấy thực sự nhìn thấy cả cuộc đời của mình được nhanh chóng tái hiện trong tư tưởng. Đây có phải là hiện tượng được gọi là “bão mã đăng” không?

Thật vậy, trong các ví dụ chân thực về “trải nghiệm cận tử”, cũng nói đến đặc điểm chung là vào khoảnh khắc “tử vong”, trong đầu não con người sẽ tựa như một cuốn phim điện ảnh, lập tức tái hiện lại tất cả những trải nghiệm, bao gồm cả các tình tiết nhỏ trong cuộc sống từ khi sinh đến khi tử. Tất cả các tình tiết có thể nhìn thấy một cách sống động, giống như chúng chỉ vừa mới phát sinh ngày hôm qua.

Năm 1989, cô Giả Mẫn người Đài Loan, nhập viện tại một bệnh viện ở miền nam Đài Loan do bị viêm gan nặng dẫn đến biến chứng suy thận cấp. Lúc đó, ngoài việc mất chức năng gan và thận, đồng tử của cô cũng không phản ứng với ánh sáng, bệnh viện ra thông báo bệnh nguy kịch, vì vậy cô đã được chuyển đến phòng cấp cứu Đài Trung để sơ cứu. Sau khi hôn mê suốt bốn ngày ba đêm, Giả Mẫn lại được cứu sống lại lần nữa, và sau đó cô đã có nhận thức mới về nhân sinh.

Giả Mẫn là một người ‘vô thần sắt đá’, cô coi những chuyện quỷ thần là vô căn cứ, nhưng trong quá trình hôn mê, cô cảm thụ rõ ràng mình đã đến một không gian do Thần quản.

Linh hồn chỉ quan tâm một điều

Trong không gian khác, Giả Mẫn không thể cảm thụ được thời gian, và cũng dường như không còn quan tâm đến thế gian mà cô đã từng sống, nhưng cô ấy đã dùng ba chữ “phi thường” để nhấn mạnh sự thoát ly khỏi nhục thể của linh hồn. Linh hồn chỉ quan tâm “sẽ được phân cấp về tầng thứ nào”, tựa hồ như thuyết đạo đức mà con người hiện đại hoài nghi lại chính là tiêu chuẩn để bình lượng, đánh giá một linh hồn ở một không gian khác.

Trong không gian đó, cô hồi tưởng lại xem mình có hay không từng làm điều xấu; linh hồn đã làm điều xấu sẽ thấy những sai lầm mà tự mình đã làm vì lợi ích cá nhân tại nhân gian, và sẽ phải chịu đựng những thống khổ cực đại vì điều này. Linh hồn của Giả Mẫn nhớ lại rằng khi còn nhỏ, cô rất thích bắt nạt cô bé hàng xóm, mỗi khi cô bé đi ngang qua cửa nhà, cô đều chạy đến để uy hiếp, khiến cô bé rất sợ Giả Mẫn.

“Linh hồn của tôi nghĩ đến chuyện này, rất đau lòng”. Sau khi trở lại nhân gian, Giả Mẫn đã hỏi về tung tích của cô gái nhỏ, thành tâm hy vọng được xin lỗi cô gái đó; vấn đề này luôn là một nút thắt chưa được hóa giải trong tiềm thức của Giả Mẫn. Tìm kiếm sau 14 năm, cuối cùng Giả Mẫn cũng gặp được cô gái hàng xóm trong chợ, và vội vàng xin lỗi cô, nhưng đối phương không còn nhớ gì đến sự việc đó nữa.

Tuy vậy, trong tâm Giả Mẫn cuối cùng cũng đã cởi được nút thắt từng trói buộc mấy chục năm, khiến cô như được hạ xuống một tảng đá lớn, thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại, hai người là bạn rất tốt của nhau.

Đôi cánh, âm thanh và những chùm ánh sáng
Sau khi linh hồn nhẹ nhàng phiêu đãng bay lên, Giả Mẫn nhìn thấy nhiều thứ mà trước đây cô chưa từng thấy, chẳng hạn như phi thuyền không gian – UFO hay vệ tinh. Sau đó, cô đến một không gian khác và nhìn thấy một chiếc ngai vàng cao quý, từ lưng phát xạ ánh sáng rực rỡ, và một số “sinh vật” thập phần cao đại đứng ở hai bên, và họ có đôi cánh. Cô nói: “Lúc đó tôi nghĩ, tại sao họ lại có đôi cánh lớn như vậy? Làm sao có nhiều lông vũ như vậy?”

Giả Mẫn không thể nhìn thấy hình ảnh thực sự của họ, chỉ có vẻ ngoài trong chiếc áo choàng trắng, và một bầu không khí nhu hòa. Cô ấy nghe thấy họ giao tiếp, “Đó không phải là ngôn ngữ, đó là một thanh âm, một thanh âm rất yên bình”. Cô ấy cảm thấy rằng, họ rất thiện lương, và sẽ bảo hộ cô.

Giả Mẫn nói: “Tôi cũng đã từng bước trên con đường Hoàng Tuyền, nó rất hẹp, và được làm bằng đá phiến”. Ở không gian bên kia, những con đường đó không có tên, tên là do những người chúng ta ở bên này đã tự đặt ra.

Trở lại nhân gian
Du ngoạn được một lúc, Giả Mẫn nghe thấy tiếng gọi của anh trai, nên đi về hướng phát ra âm thanh, linh hồn liền tiến nhập vào thân thể ở bên này.

Sau khi Giả Mẫn biết rằng mình đã quay lại, cô tuyệt vọng vặn vẹo, hy vọng thu hút sự chú ý của người khác. Cơ thể đang trở nên cứng đờ của cô đột nhiên bắt đầu cử động, mặc dù cô không thể mở mắt, và lưỡi cô rất cứng; cuối cùng thì một y tá đã nhận ra. Sau khi vị y tá nhận thấy các dấu hiệu quan trọng, cô nhanh chóng thông báo cho em gái của Giả Mẫn đến phòng chăm sóc đặc biệt. Người nhà đã khóc vì sung sướng.

Giả Mẫn hy vọng rằng kinh nghiệm của mình có thể mang lại cho những người từng muốn tự sát hoặc sợ hãi đối với cái chết một sự nhận thức mới. Con người phải chịu trách nhiệm với mỗi suy nghĩ và hành động của mình trong cuộc sống, bởi vì vạn sự vạn vật đều do Thần sáng tạo ra và an bài, cho dù từ góc độ con người mà nói, họ có thể bất thuận toại, nhưng đó chính “khóa học nhân sinh” về Chân, Thiện, Nhẫn mà Thần đã ban cho nhân loại.

“Ngoài việc bạn nên sống một cuộc sống tròn đầy, bằng lòng với những gì mình có, tùy cảnh mà an, bạn còn cần có năng lực giúp đỡ người khác”. Nếu ai đó kết thúc cuộc sống của mình khi mà họ chưa hiểu ra điều này, “linh hồn người đó sẽ rất thống khổ, và cũng không biết linh hồn người đó sẽ đi về đâu?”

Kinh nghiệm của cô ấy khiến tôi nhớ đến bộ phim Hàn Quốc nổi tiếng “Walk with God” cách đây vài năm. Nội dung kể về câu chuyện 49 ngày sau khi chết của nam diễn viên chính, anh ta đã cùng với sứ giả của âm gian tiếp thụ việc thẩm phán.

Poster phim Walk with God.

Kim Tự Hồng là một người lính cứu hỏa tốt bụng, sau cái chết do vô tình, anh đã gặp ba vị sứ giả từ âm gian. Vì luôn là một người thiện lương và nhân hậu, anh ấy có thể nói là một mẫu người mà âm gian gọi là “quý nhân”. Trong âm gian, “quý nhân” là trường hợp hiếm khi xuất hiện, nhiều khả năng sẽ vượt qua 7 thẩm phán trong vòng 49 ngày.

Bảy phiên tòa thẩm phán là: giết người, lười biếng, nói dối, bạo lực, bất nghĩa, phản bội, loạn thiên luân; thứ tự xét xử của mỗi người chết đều khác nhau. Diêm La vương sẽ y chiếu hành động của mỗi người trong cuộc sống của họ, và an bài hành tội các tội danh từ nhẹ đến nặng. Sau đó, Địa ngục Đại vương sẽ tiến hành phán quyết. Quá trình này có điểm hơi giống với tòa án ở nhân gian, mỗi cá nhân đều chỉ định một người biện hộ. Điều đặc biệt là, âm gian có cái gọi là nghiệp kính phụ trợ, qua đó có thể trực tiếp nhìn thấy tình huống phát sinh sự tình, giống như chiếc camera ở nhân gian, có thể căn cứ theo tình huống thực tế phát sinh mà đưa ra phán xét công bằng.

Thông qua nghiệp kính, Kim Tự Hồng phát hiện rằng mình đã làm được nhiều điều một cách sống động, sửng sốt nhìn vào chân tướng được nghiệp kính trình hiện. Ở thế giới hậu tử vong, những việc làm tốt hay xấu ở không gian khác đều được ghi chép lại từng li từng tí…

Có camera trên Thiên thượng, người làm chuyện tốt hay xấu đều được ghi lại?
Xưa có một câu nói rằng “Mắt Thần như điện”; “Thần mục” giống như một chiếc máy quay có mặt ở khắp mọi lúc mọi nơi trên Thiên thượng hay ở không gian khác, thời thời khắc khắc ghi chép lại những lời nói và hành vi của mọi thành viên trong nhân loại.

Ảnh: Shutterstock.

Tất nhiên, không chỉ lời nói và hành vi được biểu hiện ra trong không gian của chúng ta, mà thậm chí bao hàm cả những thứ không biểu hiện ra bề mặt trong không gian này, như: tư tưởng, ý niệm trong nội tâm con người, v.v.. đều được ghi chép lại mà không có bất kỳ sự khác biệt nào.

Trải nghiệm vừa nêu ở trên của cô Giả Mẫn có giống như thế không? Nếu tất cả những điều xấu xa mà một người đã làm trong cuộc đời của họ được ghi lại tường tận trên Thiên thượng, thì đó quả là một “nhật ký Thiên thượng!” Không có vấn đề về dung lượng ổ cứng không đủ ở đó! Thậm chí, việc Gia Mẫn từ thuở thiếu thời thích bắt nạt cô bé nhà bên cũng vẫn còn đó.

Ngoài ra, hiện tượng “bão mã đăng” nói trên còn có nghĩa là, khi Tạo Vật Chủ sáng tạo ra con người, thì trong nhân thể đã thiết lập sẵn một bộ “camera nhân thể”? Chiếc camera nhân thể này có nhiệm vụ ghi lại toàn bộ mọi hành động của một người trong cuộc đời của người đó, bao gồm nhất cử nhất động, từng li từng tí, toàn bộ đều được ghi lại.

Tại sao Thiên thượng lại cài đặt một chiếc “camera nhân thể”? Việc đó để làm gì? Cá nhân tôi cảm thấy rằng, có lẽ đó là để theo dõi và ký lục lại những ngôn hành của mỗi người trong cuộc đời của họ. Một đời người cuối cùng đã làm bao nhiêu điều tốt và bao nhiêu điều xấu, ai ai cũng tự mình mang theo nó bên thân! Và loại thông tin này không phải là một định dạng văn bản đơn giản, hoặc một định dạng video ba chiều, hoặc một định dạng 4D.

Những “trải nghiệm cận tử” đã cho chúng ta một số khải thị. Ở trong không gian khác có những “video nhân sinh” tồn tại; vì vậy khi làm bất cứ việc gì, chúng ta cần phải cân nhắc nhiều hơn, rằng việc này có nên làm hay không, từ đó mà nhìn nhận chân thực và đối đãi nghiêm túc hơn với mỗi bước đi trong cuộc sống nhân sinh của chính chúng ta.

Nguồn: DKN - Theo Epoch Times