Một trường hợp luân hồi ở Ấn Độ gây chấn động thế giới

17/09/2022 - Lượt xem: 669

Đây là một sự kiện luân hồi nổi tiếng từng diễn ra ở Ấn Độ. Mặc dù vô số sự kiện luân hồi trên thế giới về cơ bản giống nhau, nhưng đây là sự kiện rất điển hình.

Ảnh ghép minh họa

Nó đã trải qua quá trình điều tra và xác minh nghiêm ngặt, ngay cả những người đến điều tra cũng đã thay đổi suy nghĩ của họ và tin rằng luân hồi thực sự có tồn tại.

Sự tái sinh của một cô gái Ấn Độ

Vào ngày 18 tháng 1 năm 1902, một gia đình ở thành phố Mathura thuộc Ấn Độ hạ sinh một bé gái tên là Lugdi Bai. Lugdi Bai là một tín đồ sùng đạo và đã hành hương đến thăm một số nơi thờ tự khi còn rất trẻ, Lugdi Bai bị thương trong một chuyến hành hương và phải điều trị. Khi Lugdi Bai được 10 tuổi, cô được hứa hôn với Kedarnath Chaube, một chủ cửa hàng địa phương.

Kedarnas kết hôn với Lugdi Bai là người vợ thứ hai và người vợ đầu tiên của ông đã qua đời. Kedarnas có một cửa hàng vải ở Mathura và một chi nhánh ở Hadwar. Khi Lugdi Bai được 10 tuổi, cô được hứa hôn với một người bán hàng ở địa phương. Lần mang thai đầu tiên của Lugdi Bai bị sảy thai, khi cô mang thai lần thứ hai, chồng cô sợ cô gặp nguy hiểm nên đã gửi cô đến bệnh viện chính phủ ở Agra, vào ngày 25 tháng 9 năm 1925, sau khi sinh mổ, Lugdi Bai sinh ra một cậu con trai. Tuy nhiên, 9 ngày sau, vào ngày 4 tháng 10, Lugdi Bai 23 tuổi, qua đời vì sức khỏe giảm sút.

Vào ngày 11 tháng 12 năm 1926, gia đình ông Babu Rang Bahadur Mathur ở Chirawala Mohulla hạ sinh một bé gái đặt tên là Shanti Devi. Shanti trông giống như những đứa trẻ khác, nhưng đứa trẻ này không biết nói cho đến khi lên 4 tuổi.

Nhưng đến một hôm bất ngờ bé Shanti Devi nói chuyện và đã khiến cả nhà ai nấy hoảng hốt, vì bé nói về “chồng” và “con”, dường như biến thành một người hoàn toàn khác.

Cô bé 4 tuổi nói chuyện kỳ lạ

Cô kể rằng chồng cô có một cửa hàng vải ở Mathura và họ có một cậu con trai. Dù lời nói của Sanati khiến mọi người sửng sốt nhưng bố mẹ cô cho rằng con mình nói nhảm nhí. Nhưng Shanti Devi cứ nói đi nói lại điều này, thậm chí còn tiết lộ nhiều chi tiết về cuộc sống của cô ở Mathura và chồng khiến bố mẹ cô không khỏi lo lắng.

Thỉnh thoảng trong bữa ăn, cô ấy nói, “Ở nhà Mathura của tôi, tôi đã ăn nhiều loại đồ ngọt”. Đôi khi mẹ giúp bé mặc quần áo và đứa bé sẽ kể về những kiểu trang phục mà cô đã mặc trong kiếp trước. Bé cũng nêu 3 đặc điểm của chồng trong kiếp trước: Nước da rất trắng, bên má trái có khối u lớn, đeo kính cận. Bé cũng cho biết cửa hàng của chồng cô nằm trước đền thờ Dwarkadhish và quá trình từ khi mình sinh em bé cho đến khi qua đời.

Khi bé 6 tuổi, cha mẹ quá lo lắng trước những gì cô bé nói, bố mẹ bé đã tham khảo ý kiến ​​của một bác sĩ quen biết, vị bác sĩ này khi nghe nhắc đến người con 6 tuổi lại có khả năng kể tỉ mỉ quá trình phẫu thuật ngoại khoa phức tạp thì cũng cảm thấy bàng hoàng. Từ đây cha mẹ của bé Shanti Devi bắt đầu cảm thấy có thể là con mình nhớ lại tiền kiếp.

Vợ chồng gặp lại nhau

Khi Shanti Devi lớn hơn, cô bắt đầu yêu cầu cha mẹ đưa cô trở lại cuộc sống trước đây của Mathura. Nhưng cô ấy không bao giờ nhắc đến tên của chồng mình cho đến khi cô ấy 8 hoặc 9 tuổi. Ở Ấn Độ có một phong tục là người vợ không được gọi chồng mình bằng tên. Ngay cả khi cha mẹ hỏi cụ thể, Shanti Devi chỉ đỏ mặt và nói rằng cô ấy đã nhận ra anh ấy, và thậm chí vào thời điểm này, cô ấy chưa bao giờ nhắc đến tên của chồng mình.

Một ngày nọ, người thầy giáo dạy trung học Babu Bishanchand nói rằng, nếu Shanti Devi nói ra tên của người chồng thì sẽ dẫn cô bé đi Mathura. Nghe thế cô bé đã lấy hết can đảm nói ra tên người chồng. Thế là thầy giáo Babu Bishanchand liền viết một bức thư cho Kedarnath Chaube kể lại chi tiết câu chuyện và mời anh ta đến Delhi gặp mặt.

Sau khi đọc được bức thư, chồng của Shanti Devi khẳng định hầu hết các nội dung trong thư hoàn toàn chính xác, và đề xuất rằng anh ta có một người họ hàng sống ở Delhi tên là Pandit Kanajmara (Kanjimal), anh ta đề nghị nhờ họ hàng tổ chức một cuộc gặp gỡ trước với Shanti Devi.

Trong cuộc gặp gỡ này, Shanti Devi đã nhận ra Kanajimala là em họ của chồng cũ ngay khi họ gặp nhau. Cô ấy nói với Karnajimara một số chi tiết về ngôi nhà của cô ấy ở Mathura, và chỉ ra một nơi mà cô bé Shanti Devi từng giấu nhiều tiền. Khi được hỏi liệu cô có muốn đích thân đi tàu đến nhà Mathura không, cô khẳng định: miễn là họ có thể đưa cô đến đó.

Mẹ con gặp nhau nước mắt như mưa

Cuộc gặp gỡ khiến ông Karnajimara bị sốc, vì vậy ông đã thực hiện một chuyến đi đặc biệt đến Mathura và đích thân thuyết phục Kedarnas đến thăm Delhi. Vào ngày 12 tháng 11 năm 1935, Kedarnas đến Delhi cùng với người vợ hiện tại và con trai của Shanti Devi, Navneet Lal.

Vào ngày thứ hai, dưới dẫn dắt của ông Pandit Kanjimal, họ đến nhà của Shanti Devi. Để đánh lừa Shanti Devi, ông Kanajimala đã cố tình giới thiệu Kedarnas là anh trai của chồng Shanti Devi. Shanti Devi đứng sang một bên với vẻ mặt ngại ngùng sau khi nghe điều này. Những người khác hỏi cô ấy tại sao.

Cô bình tĩnh thì thầm: “Không, anh ấy không phải là anh trai của chồng tôi. Anh ấy là chồng tôi”. Sau đó cô bé lại kể với mẹ: “Không phải con đã nói rồi sao? Anh ấy có da trắng, có cái u ở má trái”. Sau đó cô ấy nhờ mẹ nấu ăn cho khách, mẹ hỏi cô phải chuẩn bị những gì, cô nói rằng chồng thích bánh khoai tây và nước bí đỏ. Nghe đến đây Kedarnas sững sờ: đây là món ăn khoái khẩu của anh ấy.

Sau đó anh Kedarnath Chaube đề nghị cô bé kể lại nhiều chuyện khác. Kedarnath Chaube trả lời: “Trong cái sân ở sau nhà chúng ta có cái giếng, em thường tắm ở đó”. Thế rồi cô bé trông thấy đứa con trong kiếp trước của mình, cô vội tới ôm chầm lấy con (nhiều hơn cô một tuổi) nước mắt rơi lã chã.

Cô bé nói người mẹ mang tất cả đồ chơi của mình cho con cô. Nhưng rồi vì quá vui mừng, cô đã vội chạy đi lấy đồ chơi cho con. Anh Kedarnath Chaube hỏi cô làm thế nào mà nhận ra con, vì khi cô chết thì con chỉ mới có 9 ngày tuổi. Cô bé giải thích rằng, con là một phần linh hồn của mình, vì thế họ không có khoảng cách.

Người vợ đầu thai khó tiếp tục mối quan hệ trước đây

Sau bữa ăn, Shanti Devi chỉ vào người vợ hiện tại của Kedarnas và hỏi: “Tại sao lại cưới cô ấy? Chúng ta đã đồng ý rằng anh sẽ không bao giờ kết hôn nữa”. Kedarnas không trả lời.

Trong thời gian ở Delhi, Kedarnas nhận thấy phong thái của Sanati Divyi giống với người vợ cũ Lugdi về nhiều mặt. Đêm trước khi rời Delhi, anh yêu cầu được nói chuyện một mình với cô bé, và sau đó anh tuyên bố rằng anh hoàn toàn tin rằng Sanati Divyi chính là hóa thân của người vợ cũ của mình.

Vào ngày 15 tháng 11, Kedarnas sẽ trở lại Mathura, và Sanati Divyi rất buồn. Cô bé cầu xin cha mẹ cho phép cô đến Mathura với Kedarnas nhưng bị từ chối.

Gandhi đích thân ủy nhiệm cuộc điều tra

Câu chuyện cô bé Shanti Devi có thể nhớ được tiền kiếp và cuộc gặp gỡ với chồng con trong tiền kiếp của cô nhanh chóng được báo chí truyền thông cả nước biết đến và được một số trí thức quan tâm. Sau khi nghe về điều này, vận động viên nổi tiếng Gandhi đã gọi điện trực tiếp cho Sanati Devi và hai người đã trò chuyện, Gandhi thậm chí còn mời Shanti Devi về nơi anh ấy sống trong đạo tràng của mình. Gandhi cũng đích thân chỉ định một ủy ban gồm 15 thành viên gồm các nghị sĩ, lãnh đạo nhà nước và các thành viên của giới truyền thông để nghiên cứu trường hợp của Shanti Devi. Họ thuyết phục cha mẹ của cô bé Shanti Devi đi cùng họ đến Mathura.

Vào ngày 24 tháng 11 năm 1935, 15 thành viên ban nghiên cứu cùng gia đình cô bé Shanti Devi đến Mathura. Câu chuyện như sau:

Sau khi tàu chở mọi người tới Mathura, cô bé vô cùng vui mừng, cô nói khi tới được Mathura thì đền Dwarkadhish đã đóng cửa. Cô nói câu “Mandir ke pat band ho jayenge”. Đây là câu thổ ngữ điển hình của xứ Mathura.

Sự kiện đầu tiên xảy ra khi cô bé Shanti Devi đang ngồi trong lòng người mẹ thì có một người già đi tới khiến cô chú ý, cha mẹ của cô bé nghĩ cô chưa từng gặp người đàn ông này. Khi hỏi cô có biết người già đó không, cô lập tức tiến đến khẽ chạm vào chân người đó rồi đứng sang một bên. Khi cha mẹ hỏi cô bé lý do, cô bé trả lời, người này là người anh trưởng của chồng cô.

Sau khi hỏi chuyện thì quả thật người kia chính là anh trưởng của người chồng kiếp trước của cô bé. Mọi người ai nấy đều sững sờ không dám tin.

Ký ức về tiền kiếp

Các ủy viên đã đưa cô bé vào một cỗ xe và lái đi theo sự chỉ dẫn của cô. Trên đường đi, cô ấy nói với mọi người về những thay đổi trên đường so với lúc cô còn sống ở kiếp trước, và cô ấy đã đúng. Cô ấy cũng nhận ra một số biển báo đường quan trọng mà cô ấy đã đề cập, mặc dù cô bé ở kiếp này chưa bao giờ đến đây. Khi đến gần nhà, cô bước ra khỏi xe và nhận ra một người đàn ông lớn tuổi. Cô lập tức bước tới ôm ông và nói với mọi người rằng đây là bố chồng mình, quả thật là như vậy.

Khi về đến nhà, cô bước vào không chút do dự và tìm phòng ngủ của mình. Khi có người hỏi cô nhà vệ sinh ở đâu, cô lập tức chỉ đúng. Hỏi cô ấy “katora” nghĩa là gì? Cô ấy nói chính xác nó có nghĩa là bánh kếp. Hai từ này là tiếng địa phương của gia đình Chaubi, người ngoài sẽ không biết.

Shanti Devi yêu cầu được đến một phòng khác, nơi cô đã sống với chồng Kedarnas. Cô bé không gặp khó khăn gì khi tìm ra nó. Đó là khi thành viên của ủy ban, bà Nay Ramad Salma, hỏi về cái giếng mà bà đã đề cập ở Delhi. Cô ngay lập tức chạy đến một chỗ trong sân sau và bối rối phát hiện ra rằng không có giếng. Dù vậy, cô vẫn tự tin rằng ở đây từng có một cái giếng. Lúc này Kedarnas đi tới, gỡ một phiến đá, hóa ra dưới phiến đá có một cái giếng.

Hỏi Shanti Devi giấu tiền ở đâu? Shanti Devi đưa mọi người lên tầng hai, mọi người nhìn thấy một cái bình, nhưng không có tiền trong đó. Cô bé quả quyết có tiền ở đó. Sau đó anh Kedarnath Chaube thừa nhận mình đã lấy số tiền đó đi. Sau đó mọi người đến nhà bố mẹ Shanti Devi, đầu tiên cô nhận nhầm dì là mẹ của mình, nhưng nhanh chóng cô bé sửa chữa sai lầm của mình, nói rằng cô là dì chứ không phải mẹ của cô, rồi Shanti Devi ngồi lên đùi dì. Sau đó, cô nhận ra cha và mẹ của mình, và hai mẹ con đều bật khóc.

Sau đó, cô gặp một số phụ nữ địa phương, cô cũng nhớ lại một số người bạn ở kiếp trước và hỏi xem họ thế nào. Hơn nữa, Shanti Devi cũng đề cập đến tên của một số phụ nữ, nói rằng cô đã cho họ vay tiền, và sau khi xác minh, những người phụ nữ này thừa nhận là đúng như vậy.

Phản ứng xúc động của Shanti Devi khi gặp lại người thân của mình ở kiếp trước rất mạnh mẽ, khi gặp lại bố mẹ, cô đã bật khóc khiến tất cả mọi người có mặt đều xúc động. Các thành viên ủy ban cảm thấy rằng việc đưa Shanti Devi đến Mathura là một sứ mệnh lớn lao nhưng cuối cùng họ cũng đành phải cho cô bé chia tay những người thân của kiếp trước. Các thành viên ủy ban chứng kiến ​​tận mắt điều này đã nói với niềm xúc động sâu sắc: Thật là may mắn khi có thể quên đi kiếp trước.

Báo cáo điều tra sau đó đã gây chấn động thế giới, sau đó (thập niên 30 thế kỷ 20), hàng trăm nhà nghiên cứu nổi tiếng về hiện tượng luân hồi từ khắp nơi trên thế giới đổ về Ấn Độ nghiên cứu, trong đó có giáo sư hàng đầu Ian Stevenson, mọi người đều thừa nhận câu chuyện là sự thực.

Nguồn: VDH